Hành trình 6 năm cùng con tự kỷ: Giây phút vỡ òa khiến mọi nỗ lực trở nên xứng đáng

Với một người mẹ có con tự kỷ, âm thanh đáng quý nhất đôi khi chỉ là tiếng “ba ba”, ngọng nghịu hay lời nói đơn giản “con muốn” khi bé cần điều gì đó. Với chị Hồng Linh (Hà Nội) – mẹ bé Minh Trí (6 tuổi) – những âm thanh tưởng chừng bình thường ấy là trái ngọt của sáu năm kiên trì, nước mắt và hy vọng.

6 năm “chiến đấu” trong nước mắt

Mọi thứ bắt đầu vào một buổi chiều định mệnh cách đây khoảng hơn 3 năm, khi bác sĩ đặt lên bàn tờ kết quả chẩn đoán: “Rối loạn phổ tự kỷ”. Với vợ chồng chị Linh, đó là khoảnh khắc bầu trời như sụp đổ. Cảm giác hoang mang, lo sợ và trống rỗng bao trùm lấy ngôi nhà nhỏ vốn từng rất rộn rã tiếng cười. Từ những nghi ngờ ban đầu về việc con chậm nói, gia đình buộc phải đối diện với thực tế nghiệt ngã rằng cuộc sống của họ từ nay sẽ bước sang một trang hoàn toàn khác – một hành trình đầy chông gai mà không ai biết trước điểm kết.

Suốt 3 năm sau đó là chuỗi ngày gia đình phải “đập đi xây lại” nếp sinh hoạt để thích nghi với con. Khó khăn chồng chất khó khăn khi việc tìm kiếm phương pháp can thiệp phù hợp giữa “ma trận” thông tin nhiễu loạn khiến anh chị nhiều lần rơi vào bế tắc. Từ can thiệp hành vi, trị liệu ngôn ngữ đến các lớp giáo dục đặc biệt, gia đình không tiếc công sức, thời gian và cả việc đánh đổi tài chính, cơ hội sự nghiệp để đồng hành cùng con.

Hành trình ấy có thể gói gọn trong ba từ: Mệt mỏi, Kiên trì và Hy vọng. Dù con có tiến bộ, nhưng tốc độ rất chậm, đôi khi dậm chân tại chỗ tạo nên áp lực tinh thần khủng khiếp. Đã có những lúc nhìn con thu mình trong góc phòng, ánh mắt vô hồn không phản ứng với tiếng gọi của mẹ, chị Linh thú nhận từng muốn buông xuôi. Nhưng rồi tình yêu của một người mẹ lại thôi thúc chị phải gạt nước mắt đứng dậy. Chị tự nhủ phải cố thêm một chút nữa, vì nếu mẹ bỏ cuộc, cánh cửa tương lai của con sẽ vĩnh viễn khép lại.

Chơi cùng con
Ảnh: Behavioral Innovations.com. Gia đình đã cho bé thử nhiều phương pháp mà cải thiện còn kém

Quyết định táo bạo

Khi các phương pháp can thiệp truyền thống chỉ mang lại những cải thiện khiêm tốn, vợ chồng chị Linh bắt đầu tìm hiểu những liệu pháp y học tiên tiến trên thế giới. Qua tìm hiểu, chị biết đến liệu pháp tế bào gốc trong điều trị tự kỷ, đặc biệt là những thành tựu tại Nhật Bản. Sau nhiều đêm trăn trở, cân nhắc giữa rủi ro và cơ hội, anh chị đã đặt niềm tin vào phương pháp này.

Thông qua Công ty cổ phần Mirai Care tại Việt Nam – đơn vị tiên phong kết nối bệnh nhân Việt Nam tiếp cận với liệu pháp tế bào gốc hàng đầu tại Nhật Bản, gia đình chị đã được kết nối với Viện nghiên cứu Tế bào gốc Tokyo (TSRI). Cảm xúc trước ngày lên đường vô cùng hỗn loạn: lo lắng cho sức khỏe của con, kỳ vọng vào một kết quả đột phá.

“Trải nghiệm tại viện TSRI thực sự khiến chúng tôi an tâm. Mọi quy trình đều được thực hiện một cách khoa học, nghiêm ngặt. Các bác sĩ, chuyên gia giải thích cặn kẽ, tận tình, giúp chúng tôi hiểu rõ về cơ chế và tiềm năng của liệu pháp. Sự hỗ trợ từ phiên dịch viên của Mirai Care cũng giúp chúng tôi xóa bỏ mọi rào cản ngôn ngữ”, chị Linh kể lại.

Khi đến viện TSRI, chị được bác sĩ và nhân viên tận tình giúp đỡ
Khi đến viện TSRI, chị được bác sĩ và nhân viên tận tình giúp đỡ

Tiếng gọi “ba ba” và khoảnh khắc vỡ òa

Các bác sĩ tại Nhật Bản chia sẻ, hiệu quả của liệu pháp tế bào gốc thường sẽ biểu hiện rõ rệt sau khoảng 3 đến 6 tháng, đặc biệt là về ngôn ngữ và hành vi. Gia đình chị Linh kiên nhẫn chờ đợi, tiếp tục can thiệp cho con và quan sát từng thay đổi nhỏ nhất. Và rồi, điều kỳ diệu đã đến.

Sau 6 tháng điều trị, con bắt đầu biết nói những từ đơn giản như “bà bà”, “ba ba”, “đi”, “xem”, “muốn”. Từ những âm ê-a vô nghĩa, con dần biết diễn đạt mong muốn. Đó không chỉ là tiếng nói, mà là cánh cửa con mở ra với thế giới.

Hành vi tăng động giảm rõ rệt. Cô giáo cho biết con hợp tác hơn trong lớp, biết chờ đến lượt, biết tô màu cùng bạn. Ở nhà, con ăn ngoan hơn, dễ ngủ hơn và đặc biệt biết gọi bố mẹ khi muốn đi vệ sinh.

Chơi cùng con
Con hợp tác với cô giáo hơn, chơi với bạn bè nhiều hơn

Sự tiến bộ của con trai chính là nguồn động viên lớn nhất, khiến không khí gia đình không còn nặng nề, u uất mà thay vào đó là tiếng cười và niềm hy vọng. Giờ đây vợ chồng chị Linh tin rằng mình đã đi đúng hướng khi thấy con hợp tác tốt hơn trong các buổi trị liệu và bước vào giai đoạn phát triển mới. Những tiến bộ ấy tiếp thêm năng lượng và niềm tin để cả gia đình tiếp tục đồng hành cùng con.

Hành trình của mỗi gia đình có trẻ tự kỷ là một câu chuyện riêng, nhưng nỗi trăn trở và hy vọng thì luôn giống nhau. Nếu bạn cũng đang trên hành trình tìm kiếm một giải pháp đột phá cho con, đừng ngần ngại liên hệ với Mirai Care Việt Nam để được các chuyên gia hỗ trợ tư vấn 1-1 và tìm ra hướng đi phù hợp nhất.

Rate this post

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này!

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *